ĐGM Giáo phận chủ sự Thánh Lễ Tân Niên 2025
DẤU ẤN TIM SÂU
Đất Trời khởi Xuân Ất Tỵ: làn mưa bay dừng hẳn, tầng mây xé ra cho cái nắng dịu dàng thở đầy trên vách núi.
Hai chữ Ất Tỵ làm người ta mừng tượng ra hình hài một con Rắn đang nằm trườn với cái đầu ngóc cao để định hình phương hướng. Hình ảnh này tựa như những nẻo đường dẫn con người tới Pác Nặm – một huyện vùng núi cao có những ngả đường uốn lượn, dốc thẳm, bám theo sườn núi – cảnh tượng đó tạo nên Xuân Pác Nặm một cái riêng - sóng sánh đẹp tựa như Tranh Thi. Hẳn là thế!!! Nhưng họ đi đâu, và đi để làm gì?
Lần đầu tiên Giáo họ Pác Nặm được diễm phúc đón Đức Cha Giuse Đỗ Quang Khang – Giám Mục Giáo phận Bắc Ninh - chủ sự thánh lễ Tân Niên cùng đoàn linh mục đồng tế là câu trả lời vẹn toàn cho Màn Xuân Pác Nặm 2025: ‘trước hết anh em hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn mọi thứ Người sẽ thêm cho sau’. Thế nên, Thánh lễ là trung tâm - là điểm hẹn gặp của các ngả đường dẫn về: khi tất cả anh chị em Người Dao – Hmông – Kinh – Tày cũng như các anh chị em giáo họ xa gần tịu họp thành một gia đình của Thiên Chúa. Hơn nữa, trong Thánh lễ, lời chia sẻ của Đức Cha còn nhấn mạnh hơn về cách sống tâm tình con thảo thế nào… đối với Thiên Chúa là Cha của mình!
Cung nhạc của Thánh lễ đã dừng hẳn, nhưng lời bài hát của Ân Đức thấm vào tha thiết hơn trên vùng núi Pác Nặm: ‘Chúa ghi vào hồn con dấu ấn của Ngài. Chúa đi vào đời con êm ái tuyệt vời. Mấy cung đàn tơ tấu lên trìu mến. Khúc ca cuộc đời con thơm ngát hương trời’.
Ngẫm tới cùng thì: trong ánh sáng và tình yêu của Thiên Chúa chính là mút điểm để con người được chữa lành, được thoát xác và đổi mới – đó là dấu ấn của riêng từng trái tim thấu nhận Trời Cao!
Trùm phó Giáo xứ Bắc Kạn có mấy dòng thơ HỒNG XUÂN
Vịnh về núi rừng và con người Pác Nặm cùng với cha quản nhiệm.
Đầu xuân le lói vầng trăng.
Nguyên tiêu xe lạnh chị Hằng ghé xem.
Dập dìu lễ hội như nêm.
Con đường đã nhỏ nối thêm đoàn người.
Mai đào khoe sắc thêm tươi.
Về đây chỉ thấy tiếng cười rộn vang.
Xuân quên chưa đến bản làng.
Đường mòn lối nhỏ phủ hàng hoa mơ.
Ngỡ rằng xuân ẩn mây mờ.
Nào đâu xuân lại lên thơ đất này.
Gặp người chưa uống mà say.
Tin vui hy vọng đất này trổ hoa.
Mình vuông đầu gối sơn khê.
Chân thì mình trúc đạp về thủy giang.
Phượng xồ quy ẩn ly long.
Rằng đây thế đất hổ long tương phùng.
Một con đường giữa ngàn trùng.
Thử tài trai tráng vẫy vùng thỏa phen.
Cho đời lên muối lên men.
Bõ công đèn sách một phen thỏa nguyền.
Hiệp dâng thánh lễ minh niên.
Người đi mộng tưởng trên miền tiêu dao.
Gió chiều phơn phớt cánh đào.
Mưa xuân đôi hạt tầng cao sắc hồng.
Lên non tạc một chữ đồng.
Người là tiên khởi gieo trồng sinh ơn.
16/1 Âm lịch